闲吟

宋代 陆游
闲吟可是治愁药,一展吴牋万事忘。 不惜暮年酬倡绝,犹能作意答秋光。
xián yín shì zhì chóu yào   zhǎn jiān wàn shì wàng  
nián chóu chàng jué   yóu néng zuò qiū guāng