仙意

宋代 欧阳修
孤桐百尺拂非烟,凤去鸾归夜悄然。 沧海风高愁燕远,扶桑春老记蚕眠。 槎流千里才成曲,桂魄经旬始下弦。 独有金人寄遗恨,晓盘云泪冷涓涓。
tóng bǎi chǐ fēi yān   fèng luán guī qiǎo rán
cāng hǎi fēng gāo chóu yàn yuǎn   sāng chūn lǎo cán mián
chá liú qiān cái chéng   guì jīng xún shǐ xià xián
yǒu jīn rén hèn   xiǎo pán yún lèi lěng juān juān