闲意

唐代 白居易
不争荣耀任沉沦,日与时疏共道亲。北省朋僚音信断, 东林长老往还频。病停夜食闲如社,慵拥朝裘暖似春。 渐老渐谙闲气味,终身不拟作忙人。
zhēng róng yào 耀 rèn chén lún   shí shū gòng dào qīn běi shěng péng liáo yīn xìn duàn  
dōng lín zhǎng lǎo wǎng huán pín bìng tíng shí xián shè   yōng yōng cháo qiú nuǎn shì chūn
jiàn lǎo jiàn ān xián wèi   zhōng shēn zuò máng rén