先兄叔逢种花池秋初开一朵二侄感悼成韵作柏

宋代 程公许
怀昔三昆皆青春,挥毫翻水惊鬼神。 我方丱角瞠后尘,有如奔林鹿牲牲。 高堂寿朋鬓亸银,时节歌押彩服新, 二十年间存几人。叔氏终老一葛巾, 盆池折花秋中旬。共房感我双瓜辛无穷生意根陈陈。 寸卉虽微均我身,壅培涵浸宜及辰。 一气之运屈必伸,子如不信有苍旻。
huái 怀 sān kūn jiē qīng chūn   huī háo fān shuǐ jīng guǐ shén  
fāng guàn jiǎo chēng hòu chén   yǒu bēn lín 鹿 shēng shēng  
gāo táng shòu 寿 péng bìn duǒ yín   shí jié cǎi xīn  
èr shí nián jiān cún rén shū shì zhōng lǎo jīn    
pén chí zhé huā qiū zhōng xún gòng fáng gǎn shuāng guā xīn qióng shēng gēn chén chén    
cùn huì suī wēi jūn shēn   yōng péi hán jìn chén  
zhī yùn shēn   zi xìn yǒu cāng mín