仙杏山

宋代 周邦彦
仙人药光明夜烛,种杏碧山如种玉。 春风裂石凤收花,赤颊离离照山谷。 卿云承日作阴润,猛虎守山防采斸。 高真筐篚入时贡。拜望通明荐新熟。 珠旒颔首一破颜,气压蟠桃羞若木。 自从移植近星榆,山水无光灵鬼器。 长松枯倒流液尽,权赖牵藤多朴樕。 我思百年访灵异,羽褐虽存言语俗。 本非民民土宰官身,欲断人间烟火谷。 行寻幽洞觅丹砂,傥见臞仙骑白鹿。 便应执箒洗仙坛,不用纤纤扫尘竹。
xiān rén yào guāng míng zhú   zhǒng xìng shān zhǒng
chūn fēng liè shí fèng shōu huā   chì jiá zhào shān
qīng yún chéng zuò yīn rùn   měng shǒu shān fáng cǎi zhǔ
gāo zhēn kuāng fěi shí gòng bài wàng tōng míng jiàn xīn shú
zhū liú hàn shǒu yán   pán táo xiū ruò
cóng zhí jìn xīng   shān shuǐ guāng líng guǐ
cháng sōng dào liú jǐn   quán lài qiān téng duō
bǎi nián fǎng 访 líng   suī cún yán
běn fēi mín mín zǎi guān shēn   duàn rén jiān yān huǒ
xíng xún yōu dòng dān shā   tǎng jiàn xiān bái 鹿
biàn 便 yīng zhí zhǒu xiān tán   yòng xiān xiān sǎo chén zhú