闲兴 其四
众人皆日醒,我为巡夜丞。毋使清明月,寂寞度天庭。
看鸟眠安未,评蛙弦歌声。值此埃尘落,万物始自宁,相失岂非罪?
颇愧阴阳烹。昼业吾已厌,高卧莫相惊。
zhòng
众
rén
人
jiē
皆
rì
日
xǐng
醒
,
wǒ
我
wèi
为
xún
巡
yè
夜
chéng
丞
。
。
wú
毋
shǐ
使
qīng
清
míng
明
yuè
月
,
jì
寂
mò
寞
dù
度
tiān
天
tíng
庭
。
。
kàn
看
niǎo
鸟
mián
眠
ān
安
wèi
未
,
píng
评
wā
蛙
xián
弦
gē
歌
shēng
声
。
。
zhí
值
cǐ
此
āi
埃
chén
尘
luò
落
,
wàn
万
wù
物
shǐ
始
zì
自
níng
宁
,
xiāng
相
shī
失
qǐ
岂
fēi
非
zuì
罪
?
pǒ
颇
kuì
愧
yīn
阴
yáng
阳
pēng
烹
。
。
zhòu
昼
yè
业
wú
吾
yǐ
已
yàn
厌
,
gāo
高
wò
卧
mò
莫
xiāng
相
jīng
惊
。
。