献县汪丞坐中观技

清代 黄景仁
主人怜客困行李,开觞命奏婆猴技。一人锐头颇有髯,唤到筵前屹山峙。 顉颐解奏偃师歌,敛气忽喷尸罗水。吞刀吐火无不为,运石转丸惟所使。 上客都忘叶作冠,寒天倏有莲生指。坐令棐几湘帘旁,若有万怪来回皇。 人心狡诡何不有?尔为此技真堂堂。此时四座群错愕,主人劝醉客将作。 忽然阶下趋奚奴,瞥见庭中飞綵索。少焉有女颜如花,款闼循墙来绰约。 结来腰躯瘦可怜,翻身便作缘竿乐。初凝微睇搴高縆,欲上不上如未能。 失势一落似千丈,翩然复向空中腾。下有一髯挝画鼓,枨枨节应竿头舞。 蓦若惊鸢堕水来,轻疑飞燕从风举。腹旋跟挂态出奇,踏摇安息歌逾苦。 吁嗟世路愁险艰,尔更履索何宽然?鼓声一歇倏堕地,疾于投石轻于烟。 依然娟好一女子,不闻兰气吁风前。我闻西京盛百戏,此虽杂乐犹古意。 石虎休誇马妓书,杜陵雅爱公孙器。螭鹄鱼龙亦偶成,戏耳何须荡心气。 狂来径欲作拍张,我无一技争其长。十年挟瑟侯门下,竟日驱车官道旁。 笑语主人更觞客,明朝此际孤灯驿。
zhǔ rén lián kùn xíng   kāi shāng mìng zòu hóu rén ruì tóu yǒu rán   huàn dào yán qián shān zhì
qīn jiě zòu yǎn shī   liǎn pēn shī luó shuǐ tūn dāo huǒ wéi   yùn shí zhuǎn wán wéi suǒ shǐ 使
shàng dōu wàng zuò guān   hán tiān shū yǒu lián shēng zhǐ zuò lìng fěi xiāng lián páng   ruò yǒu wàn guài lái huí huáng
rén xīn jiǎo guǐ yǒu   ěr wèi zhēn táng táng shí zuò qún cuò è   zhǔ rén quàn zuì jiāng zuò
rán jiē xià   piē jiàn tíng zhōng fēi cǎi suǒ shǎo yān yǒu yán huā   kuǎn xún qiáng lái chuò yuē
jié lái yāo shòu lián   fān shēn biàn 便 zuò yuán gān 竿 chū níng wēi qiān gāo gēng   shàng shàng wèi néng
shī shì luò shì qiān zhàng   piān rán xiàng kōng zhōng téng xià yǒu rán huà   chéng chéng jié yīng gān 竿 tóu
ruò jīng yuān duò shuǐ lái   qīng fēi yàn cóng fēng xuán gēn guà tài chū   yáo ān
jiē shì chóu xiǎn jiān   ěr gēng suǒ kuān rán   shēng xiē shū duò   tóu shí qīng yān
rán juān hǎo   wén lán fēng qián wén 西 jīng shèng bǎi   suī yóu
shí xiū kuā shū   líng ài gōng sūn chī lóng ǒu chéng   ěr dàng xīn
kuáng lái jìng zuò pāi zhāng   zhēng zhǎng shí nián xié hóu mén xià   jìng chē guān dào páng
xiào zhǔ rén gèng shāng   míng cháo dēng 驿