献王大夫

唐代 方干
高情不与俗人知,耻学诸生取桂枝。荀宋五言行世早, 巢由三诏出溪迟。操心已在精微域,落笔皆成典诰词。 一鹗难成燕雀伍,非熊本是帝王师。贤臣虽蕴经邦术, 明主终无谏猎时。莫道百僚忧礼绝,兼闻七郡怕天移。 直缘材力头头赡,专被文星步步随。不信重言通造化, 须臾便可变荣衰。
gāo qíng rén zhī   chǐ xué zhū shēng guì zhī xún sòng yán xíng shì zǎo  
cháo yóu sān zhào chū chí cāo xīn zài jīng wēi   luò jiē chéng diǎn gào
è nán chéng yàn què   fēi xióng běn shì wáng shī xián chén suī yùn jīng bāng shù  
míng zhǔ zhōng jiàn liè shí dào bǎi liáo yōu jué   jiān wén jùn tiān
zhí yuán cái tóu tóu shàn   zhuān bèi wén xīng suí xìn zhòng yán tōng zào huà  
biàn 便 biàn róng shuāi