仙台

元代 刘因
碣石来海际,西南奄全燕。中有学仙台,燕平欲升天。 燕平骨已朽,遗台犹相传。虽复生青松,岁久摧为烟。 极目望海波,不见三山巅。三山巨鳌簪,山人虮虱然。 使无不足论,信有亦可怜。大块如洪炉,金石能久坚。 天地会有尽,何物为神仙。空山无笙鹤,落日下饥鸢。 今古非一台,浩叹秋风前。
jié shí lái hǎi   西 nán yǎn quán yàn zhōng yǒu xué xiān tái   yàn píng shēng tiān
yàn píng xiǔ   tái yóu xiāng chuán suī shēng qīng sōng   suì jiǔ cuī wèi yān
wàng hǎi   jiàn sān shān diān sān shān áo zān   shān rén shī rán
shǐ 使 lùn   xìn yǒu lián kuài hóng   jīn shí néng jiǔ jiān
tiān huì yǒu jǐn   wèi shén xiān kōng shān shēng   luò xià yuān
jīn fēi tái   hào tàn qiū fēng qián