闲思

宋代 陆游
沟水细无声,窗扉晚更明。 帘开燕双入,人静鹊群行。 青李求初至,黄醅酿已成。 出门无奈嬾,不是傲公卿。
gōu shuǐ shēng   chuāng fēi wǎn gèng míng  
lián kāi yàn shuāng   rén jìng què qún xíng  
qīng qiú chū zhì   huáng pēi niàng chéng  
chū mén nài lǎn   shì ào gōng qīng