闲适吟

宋代 邵雍
南窗睡起望春山,山在霏微烟霭间。 千里难逃两眼净,百年未见一人闲。 情如落絮无高下,心似游丝自往还。 又恐幽禽知此意,故来枝上语绵蛮。
nán chuāng shuì wàng chūn shān   shān zài fēi wēi yān ǎi jiān  
qiān nán táo liǎng yǎn jìng   bǎi nián wèi jiàn rén xián  
qíng luò gāo xià   xīn shì yóu wǎng huán  
yòu kǒng yōu qín zhī   lái zhī shàng mián mán