仙诗五首

唐代 吴清妻
道启真心觉渐清,天教绝粒应精诚。 云外仙歌笙管合,花间风引步虚声。 □□□□□□□,□君隐处当一星。 □□莲花山头饭,黄精仙人掌上经。 飞鸟莫到人莫攀,一隐十年不下山。 袖中短书谁为达,华山道士卖药还。 日落焚香坐醮坛,庭花露湿渐更阑。 净水仙童调玉液,春宵羽客化金丹。 摄念精思引彩霞,焚香虚室对烟花。 道合云霄游紫府,湛然真境瑞皇家。
dào zhēn xīn jué jiàn qīng   tiān jiào jué yīng jīng chéng
yún wài xiān shēng guǎn   huā jiān fēng yǐn shēng
                  jūn yǐn chǔ dāng xīng
    lián huā shān tóu fàn   huáng jīng xiān rén zhǎng shàng jīng
fēi niǎo dào rén pān   yǐn shí nián xià shān
xiù zhōng duǎn shū shuí wèi   huà shān dào shì mài yào hái
luò fén xiāng zuò jiào tán   tíng huā shī 湿 jiàn gēng lán
jìng shuǐ xiān tóng diào   chūn xiāo huà jīn dān
shè niàn jīng yǐn cǎi xiá   fén xiāng shì duì yān huā
dào yún xiāo yóu   zhàn rán zhēn jìng ruì huáng jiā