闲适二首

宋代 陈造
丁年故纸枉埋头,老去时名底用求。 得句盖尝身被谤,屏书姑免眼为仇。 关门工作橐驼坐,阅世已冥鹏鷃游。 槁木山麋真适适,从来里舍议家丘。
dīng nián zhǐ wǎng mái tóu   lǎo shí míng yòng qiú  
de gài cháng shēn bèi bàng   píng shū miǎn yǎn wèi chóu  
guān mén gōng zuò tuó tuó zuò   yuè shì míng péng yàn yóu  
gǎo shān zhēn shì shì   cóng lái shè jiā qiū