闲适

宋代 陆游
饮酒不至狂,对客不至疲,读书以自娱,不强所不知。 一窗袖手坐,往往昼漏移,初非能养生,简事颇似之。 四时俱可喜,最好新秋时,柴门傍野水,邻叟闲相期。
yǐn jiǔ zhì kuáng   duì zhì   shū   jiāng suǒ zhī  
chuāng xiù shǒu zuò   wǎng wǎng zhòu lòu   chū fēi néng yǎng shēng   jiǎn shì shì zhī  
shí   zuì hǎo xīn qiū shí   chái mén bàng shuǐ   lín sǒu xián xiāng