献诗

两汉 薛莹
惟臣之先,昔仕于汉。奕世绵绵,颇涉台观。暨臣父综,遭时之难。 卯金失御,邦家毁乱。适兹我土,庶存孑遗。天启其心,东南是归。 厥初流隶,困于蛮垂。大皇开基,恩德远施。特蒙招命,拯擢泥污。 释放巾褐,受职剖符。作守合浦,在海之隅。迁入京辇,遂升极枢。 枯瘁更荣,绝统复纪。自微而显,非愿之始。亦惟宠遇,心存足止。 重值文皇,建号东宫。乃作少傅,光华益隆。明明圣嗣,至德谦崇。 礼遇兼加,惟渥惟丰。哀哀先臣,念竭其忠。洪恩未报,委世以终。 嗟臣蔑贱,惟昆及弟。幸生幸育,托综遗体。过庭既训,顽蔽难启。 堂构弗克,志存耦耕。岂悟圣朝,仁泽流盈。追录先臣,悯共无成。 是济是拔,被以殊荣。珝忝千里,受命南征。旌旗备物,金革扬声。 及臣斯陋,实暗实微。既显前轨,人物之机。复傅东宫,继世荷辉。 才不逮先,是忝是违。乾德博好,文雅是贵。追悼亡臣,冀存遗类。 如何愚胤,曾无仿佛。瞻彼旧宠,顾此顽虚。孰能忍愧,臣实与居。 夙夜反侧,克民自论。父子兄弟,累世蒙恩。死惟结草,生誓杀身。 虽则灰陨,无报万分。
wéi chén zhī xiān   shì hàn shì mián mián   shè tái guàn chén zōng   zāo shí zhī nán
mǎo jīn shī   bāng jiā huǐ luàn shì   shù cún jié tiān xīn   dōng nán shì guī
jué chū liú   kùn mán chuí tài huáng kāi   ēn yuǎn shī méng zhāo mìng   zhěng zhuó
shì fàng jīn   shòu zhí pōu zuò shǒu   zài hǎi zhī qiān jīng niǎn   suì shēng shū
cuì gèng róng   jué tǒng wēi ér xiǎn   fēi yuàn zhī shǐ wéi chǒng   xīn cún zhǐ
zhòng zhí wén huáng   jiàn hào dōng gōng nǎi zuò shǎo   guāng huá lóng míng míng shèng   zhì qiān chóng
jiān jiā   wéi wéi fēng āi āi xiān chén   niàn jié zhōng hóng ēn wèi bào   wěi shì zhōng
jiē chén miè jiàn   wéi kūn xìng shēng xìng   tuō zōng guò tíng xùn   wán nán
táng gòu   zhì cún ǒu gēng shèng cháo   rén liú yíng zhuī xiān chén   mǐn gòng chéng
shì shì   bèi shū róng tiǎn qiān   shòu mìng nán zhēng jīng bèi   jīn yáng shēng
chén lòu   shí àn shí wēi xiǎn qián guǐ   rén zhī dōng gōng   shì huī
cái dǎi xiān   shì tiǎn shì wéi qián hǎo   wén shì guì zhuī dào wáng chén   cún lèi
yìn   céng fǎng 仿 zhān jiù chǒng   wán shú néng rěn kuì   chén shí
fǎn   mín lùn xiōng   lěi shì méng ēn wéi jié cǎo   shēng shì shā shēn
suī huī yǔn   bào wàn fēn