閒情
起坐初阳到剩釭,幽怀千石最难扛。神交似已通心念,路遇犹然侧面庞。
梦太缠绵翻转恨,歌因啜泣不成腔。何时一舸邀云水,同看沧洲白鸟双。
qǐ
起
zuò
坐
chū
初
yáng
阳
dào
到
shèng
剩
gāng
釭
,
yōu
幽
huái
怀
qiān
千
dàn
石
zuì
最
nán
难
káng
扛
。
。
shén
神
jiāo
交
shì
似
yǐ
已
tōng
通
xīn
心
niàn
念
,
lù
路
yù
遇
yóu
犹
rán
然
cè
侧
miàn
面
páng
庞
。
。
mèng
梦
tài
太
chán
缠
mián
绵
fān
翻
zhuǎn
转
hèn
恨
,
gē
歌
yīn
因
chuò
啜
qì
泣
bù
不
chéng
成
qiāng
腔
。
。
hé
何
shí
时
yī
一
gě
舸
yāo
邀
yún
云
shuǐ
水
,
tóng
同
kàn
看
cāng
沧
zhōu
洲
bái
白
niǎo
鸟
shuāng
双
。
。