闲遣

宋代 文同
庭竹拥高丛,移床就好风。 掩门休务外,隐几坐忘中。 世事元何物,人心了即空。 客来休借问,此意浩无穷。
tíng zhú yōng gāo cóng   chuáng jiù hǎo fēng  
yǎn mén xiū wài   yìn zuò wàng zhōng  
shì shì yuán   rén xīn le kōng  
lái xiū jiè wèn   hào qióng