县圃莲花方开同时木犀吐芳刘光远仙尉赋诗为和韵

宋代 程公许
季夏苦积阴,泥径殊窘步。彼姝水花红,媚此晴色暮。 邂逅小山桂,才洗仙掌露。相携斋阁来,不著丹铅污。 杲之与黄香,胡为此同聚。向来古锦九,散落不知数。 吟肠久荒涩,幽赏但默喻。殷勤吴市仙,能供岩壑趣。 诗味淡愈佳,交情凝有素。我愿同茑萝,得与长松附。
xià yīn   jìng shū jiǒng shū shuǐ huā hóng mèi   qíng    
xiè hòu xiǎo shān guì   cái xiān zhǎng xiāng xié zhāi lái   zhù dān qiān    
gǎo zhī huáng xiāng   wéi tóng xiàng lái jǐn jiǔ sàn   luò zhī shù    
yín cháng jiǔ huāng   yōu shǎng dàn yīn qín shì xiān néng   gōng yán    
shī wèi dàn jiā   jiāo qing níng yǒu yuàn tóng niǎo luó   cháng sōng