掀蓬梅

宋代 吴惟信
断桥日老水瀰茫,谁托丹扉夜望长。零雪正埋和靖骨,淡烟微见寿阳妆。 一时韵巧传清思,几度凝愁忆暗香。举世可无题品手,擅场到底属何郎。
duàn qiáo lǎo shuǐ máng   shuí tuō dān fēi wàng zhǎng líng xuě zhèng mái jìng dàn   yān wēi jiàn shòu yáng 寿 zhuāng    
shí yùn qiǎo chuán qīng   níng chóu àn xiāng shì pǐn shǒu shàn   chǎng dào shǔ láng