献欧阳永叔

宋代 刘攽
毛生重九鼎,剧孟雄敌国。布衣未易轻,壮士多感激。 遍读近古书,仰求当时人。胶弦非工声,直钓良苦辛。 举世无与游,行且三十春。岂乏富贵士,相视犹埃尘。 屈指东诸侯,侧闻廷中臣。霜毛九皋鹤,绝足大野麟。 往者移太常,正气横苍旻。连翩少垂翼,浩荡俄纵鳞。 天衢自兹亨,要路实有津。谏疏必焚草,王言粲如纶。 云霄入顾眄,方牧宁逡巡。岂惟国忧贤,固是材致身。 南金一销铄,荆玉成缁磷。少留股肱郡,不废廊庙珍。 道悠任逾重,文雄声益振。指掌五代论,藻鉴盈门宾。 信陵虚左乘,程子倾盖亲。意气已然诺,许与忘旧新。 孤剑虽蒯缑,丈夫不羞贫。愿言敝缊袍,试托狐貉邻。 往无鲍叔知,那识夷吾仁。毋令箕山客,洗耳兹水濒。
máo shēng chóng jiǔ dǐng   mèng xióng guó wèi qīng zhuàng   shì duō gǎn    
biàn jìn shū   yǎng qiú dāng shí rén jiāo xián fēi gōng shēng zhí   diào liáng xīn    
shì yóu   xíng qiě sān shí chūn guì shì xiāng   shì yóu āi chén    
zhǐ dōng zhū hóu   wén tíng zhōng chén shuāng máo jiǔ gāo jué   lín    
wǎng zhě tài cháng   zhèng héng cāng mín lián piān shǎo chuí hào   dàng é zòng lín    
tiān hēng   yào shí yǒu jīn jiàn shū fén cǎo wáng   yán càn lún    
yún xiāo miǎn   fāng níng qūn xún wéi guó yōu xián   shì cái zhì shēn    
nán jīn xiāo shuò   jīng chéng lín shǎo liú gōng jùn   fèi láng miào zhēn    
dào yōu rèn zhòng   wén xióng shēng zhèn zhǐ zhǎng dài lùn zǎo   jiàn yíng mén bīn    
xìn líng zuǒ chéng   chéng zi qīng gài qīn rán nuò   wàng jiù xīn    
jiàn suī kuǎi gōu   zhàng xiū pín yuàn yán yùn páo shì   tuō lín    
wǎng bào shū zhī   shí rén lìng shān   ěr shuǐ bīn