閒门

宋代 释德洪
杯饭终永日,一裘支千秋。馀生已无累,此外复何求。 懒出门常闭,欣眠榻可休。抛书方手倦,啼鸟破深幽。
bēi fàn zhōng yǒng   qiú zhī qiān qiū shēng lěi   wài qiú    
lǎn chū mén cháng   xīn mián xiū pāo shū fāng shǒu juàn   niǎo shēn yōu