陷虏歌

宋代 郑思肖
德祐初年腊月二,逆臣叛我苏城地。城外荡荡为丘墟,积骸飘血弥田里。 城中生灵气如蛰,与贼为徒廿六日。蚩蚩横目无所知,低面卖笑如相识。 彼儒衣冠谁家子,靡然相从亦如此。不知平日读何书,失节抱虎反矜喜。 有粟可食不下咽,有头可断容我言。不忍我家与国同休三百十六年,阅历凡几世,忠孝已相传。 足大宋地,首大宋天。身大宋衣,口大宋田。今弃我三十五岁父母玉成之身,一旦为氓受虏廛。 我忆我父教我者,日夜滴血哭成颠。我有老母病老病,相依为命生馀生。 欲死不得为孝子,欲生不得为忠臣。痛哉擗胸叫大宋,青青在上宁无闻。 自古帝王行仁政,唯有我朝天子圣。老天高眼不昏花,盍拯下土苍生命。 忍令此贼恣杀气,颠倒上下乱纲纪。厥今帝怒行天刑,一怒天下净如洗。 要荒仍归禹疆土,四海草木沾新雨。应容隐者入深密,岁收芋栗供母食。 对人有口不肯开,面仰虚空双眼白。
yòu chū nián yuè èr   chén pàn chéng chéng wài dàng dàng wèi qiū   hái piāo xuè tián
chéng zhōng shēng líng zhé   zéi wèi niàn 廿 liù chī chī héng suǒ zhī   miàn mài xiào xiāng shí
guān shuí jiā   rán xiāng cóng zhī píng shū   shī jié bào fǎn jīn
yǒu shí xià yàn   yǒu tóu duàn róng yán rěn jiā guó tóng xiū sān bǎi shí liù nián   yuè fán shì   zhōng xiào xiāng chuán
sòng   shǒu sòng tiān shēn sòng   kǒu sòng tián jīn sān shí suì chéng zhī shēn   dàn wèi máng shòu chán
jiào zhě   xuè chéng diān yǒu lǎo bìng lǎo bìng   xiāng wéi mìng shēng shēng
wèi xiào   shēng wèi zhōng chén tòng zāi xiōng jiào sòng   qīng qīng zài shàng níng wén
wáng xíng rén zhèng   wéi yǒu cháo tiān shèng lǎo tiān gāo yǎn hūn huā   zhěng xià cāng shēng mìng
rěn lìng zéi shā   diān dào shàng xià luàn gāng jué jīn xíng tiān xíng   tiān xià jìng
yào huāng réng guī jiāng   hǎi cǎo zhān xīn yìng róng yǐn zhě shēn   suì shōu gōng shí
duì rén yǒu kǒu kěn kāi   miàn yǎng kōng shuāng yǎn bái