先两国初忌

宋代 文天祥
北风吹黄花,落木寒萧飕。 哀哀我慈母,玉化炎海秋。 日月水东流,音容隔悠悠。 小祥哭下邳,大祥哭幽州。 今此复何夕,荏苒三星周。 嗟哉不肖孤,宗职旷不修。 昔母肉未寒,委身堕寇雠。 仰药早云遂,庶从地下游。 太阿落人手,死生不自由。 南冠坐绝域,大期落淹流。 白华下玄发,碧苏生缁裘。 心口自相语,形影旁无俦。 空庭鬼火阒,天黑对牢愁。 鱼轩在何处,魂魄今安否。 儿女各北归,坟墓委南陬。 寒食雨凄凄,盂饭谁与投。 荆棘缠蔓草,狐兔缘荒丘。 长夜良寂寞,与我同幽幽。 我心亦劳止,我命实不犹。 昨夕梦堂上,乐昔欢绸缪。 觉来尚恍惚,血涕连衾禂。 晨兴一瓣香,痛如螫在头。 吾家白云下,万里同关忧。 遥怜弟与妹,几筵罗庶羞。 既伤母在殡,又念兄在囚。 兄囚不足念,毋亦为母谋。 三圣去已远。 穹垠莽洪流。 缅怀百世虑,白骨甘填沟。 冥冥先大夫,郁郁苍松楸。
běi fēng chuī huáng huā   luò hán xiāo sōu
āi āi   huà yán hǎi qiū
yuè shuǐ dōng liú   yīn róng yōu yōu
xiǎo xiáng xià   xiáng yōu zhōu
jīn   rěn rǎn sān xīng zhōu
jiē zāi xiào   zōng zhí kuàng xiū
ròu wèi hán   wěi shēn duò kòu chóu
yǎng yào zǎo yún suì   shù cóng xià yóu
tài ē luò rén shǒu   shēng yóu
nán guān zuò jué   luò yān liú
bái huá xià xuán   shēng qiú
xīn kǒu xiāng   xíng yǐng páng chóu
kōng tíng guǐ huǒ   tiān hēi duì láo chóu
xuān zài chǔ   hún jīn ān fǒu
ér běi guī   fén wěi nán zōu
hán shí   fàn shuí tóu
jīng chán màn cǎo   yuán huāng qiū
cháng liáng   tóng yōu yōu
xīn láo zhǐ   mìng shí yóu
zuó mèng táng shàng   huān chóu móu
jué lái shàng huǎng   xuè lián qīn dǎo
chén xīng bàn xiāng   tòng shì zài tóu
jiā bái yún xià   wàn tóng guān yōu
yáo lián mèi   yán luó shù xiū
shāng zài bìn   yòu niàn xiōng zài qiú
xiōng qiú niàn   wèi móu
sān shèng yuǎn
qióng yín mǎng hóng liú
miǎn huái 怀 bǎi shì   bái gān tián gōu
míng míng xiān dài   cāng sōng qiū