闲居自题,戏招宿客

唐代 白居易
水畔竹林边,闲居二十年。健常携酒出,病即掩门眠。 解绶收朝佩,褰裳出野船。屏除身外物,摆落世间缘。 报曙窗何早,知秋簟最先。微风深树里,斜日小楼前。 渠口添新石,篱根写乱泉。欲招同宿客,谁解爱潺湲。
shuǐ pàn zhú lín biān   xián èr shí nián jiàn cháng xié jiǔ chū   bìng yǎn mén mián
jiě shòu shōu cháo pèi   qiān cháng chū chuán bǐng chú shēn wài   bǎi luò shì jiān yuán
bào shǔ chuāng zǎo   zhī qiū diàn zuì xiān wēi fēng shēn shù   xié xiǎo lóu qián
kǒu tiān xīn shí   gēn xiě luàn quán zhāo tóng 宿   shuí jiě ài chán yuán