闲居赠友

唐代 韦应物
补吏多下迁,罢归聊自度。园庐既芜没,烟景空澹泊。 闲居养痾瘵,守素甘葵藿。颜鬓日衰耗,冠带亦寥落。 青苔已生路,绿筠始分箨。夕气下遥阴,微风动疏薄。 草玄良见诮,杜门无请托。非君好事者,谁来顾寂寞。
duō xià qiān   guī liáo yuán méi   yān jǐng kōng dàn
xián yǎng zhài   shǒu gān kuí huò yán bìn shuāi hào   guàn dài liáo luò
qīng tái shēng   绿 yún shǐ fēn tuò xià yáo yīn   wēi fēng dòng shū báo
cǎo xuán liáng jiàn qiào   mén qǐng tuō fēi jūn hào shì zhě   shuí lái