闲居七首 其四

宋代 陆游
自得穷通乐,而无宠辱惊。韬光聊混俗,去知默陶情。 毛竹苍龙瘦,云衣白鹤轻。时敲朝斗磬,林外玉声清。
qióng tōng   ér chǒng jīng tāo guāng liáo hùn   zhī táo qíng
máo zhú cāng lóng shòu   yún bái qīng shí qiāo cháo dòu qìng   lín wài shēng qīng