闲居遣怀十首 其四

唐代 姚合
好景时牵目,茅斋兴有馀。远山经雨后,庭树得秋初。 道侣怜栽药,高人笑养鱼。优游随本性,甘被弃慵疏。
hǎo jǐng shí qiān   máo zhāi xīng yǒu yuǎn shān jīng hòu   tíng shù qiū chū
dào lián zāi yào   gāo rén xiào yǎng yōu yóu suí běn xìng   gān bèi yōng shū