闲居遣怀十首

唐代 姚合
身外无徭役,开门百事闲。倚松听唳鹤,策杖望秋山。 萍任连池绿,苔从匝地斑。料无车马客,何必扫柴关。 闲卧销长日,亲朋笑我疏。诗篇随分有,人事度年无。 情性僻难改,愁怀酒为除。谁能思此计,空备满床书。 白日逍遥过,看山复绕池。展书寻古事,翻卷改新诗。 赊酒风前酌,留僧竹里棋。同人笑相问,羡我足闲时。 好景时牵目,茅斋兴有馀。远山经雨后,庭树得秋初。 道侣怜栽药,高人笑养鱼。优游随本性,甘被弃慵疏。 永日厨烟绝,何曾暂废吟。闲时随思缉,小酒恣情斟。 看月嫌松密,垂纶爱水深。世间多少事,无事可关心。 一生能几日,愁恨也无端。遇酒酕醄饮,逢花烂熳看。 青云非失路,白发未相干。以此多携解,将心但自宽。 万事徒纷扰,难关枕上身。朗吟销白日,沈醉度青春。 演步怜山近,闲眠厌客频。市朝曾不到,长免满衣尘。 野性多疏惰,幽栖更称情。独行看影笑,闲坐弄琴声。 懒拜腰肢硬,慵趋礼乐生。业文随日遣,不是为求名。 生计甘寥落,高名愧自由。惯无身外事,不信世间愁。 好酒盈杯酌,闲诗任笔酬。凉风从入户,云水更宜秋。 拙直难和洽,从人笑掩关。不能行户外,宁解走尘间。 被酒长酣思,无愁可上颜。何言归去事,著处是青山。
shēn wài yáo   kāi mén bǎi shì xián sōng tīng   zhàng wàng qiū shān
píng rèn lián chí 绿   tái cóng bān liào chē   sǎo chái guān
xián xiāo cháng   qīn péng xiào shū shī piān suí fēn yǒu   rén shì nián
qíng xìng nán gǎi   chóu huái 怀 jiǔ wèi chú shuí néng   kōng bèi mǎn chuáng shū
bái xiāo yáo guò   kàn shān rào chí zhǎn shū xún shì   fān juǎn gǎi xīn shī
shē jiǔ fēng qián zhuó   liú sēng zhú tóng rén xiào xiāng wèn   xiàn xián shí
hǎo jǐng shí qiān   máo zhāi xīng yǒu yuǎn shān jīng hòu   tíng shù qiū chū
dào lián zāi yào   gāo rén xiào yǎng yōu yóu suí běn xìng   gān bèi yōng shū
yǒng chú yān jué   zēng zàn fèi yín xián shí suí   xiǎo jiǔ qíng zhēn
kàn yuè xián sōng   chuí lún ài shuǐ shēn shì jiān duō shǎo shì   shì guān xīn
shēng néng   chóu hèn duān jiǔ máo táo yǐn   féng huā làn màn kàn
qīng yún fēi shī   bái wèi xiāng gān duō xié jiě   jiāng xīn dàn kuān
wàn shì fēn rǎo   nán guān zhěn shàng shēn lǎng yín xiāo bái   shěn zuì qīng chūn
yǎn lián shān jìn   xián mián yàn pín shì cháo céng dào   zhǎng miǎn mǎn chén
xìng duō shū duò   yōu gèng chēng qíng xíng kàn yǐng xiào   xián zuò nòng qín shēng
lǎn bài yāo zhī yìng   yōng yuè shēng wén suí qiǎn   shì wèi qiú míng
shēng gān liáo luò   gāo míng kuì yóu guàn shēn wài shì   xìn shì jiān chóu
hǎo jiǔ yíng bēi zhuó   xián shī rèn chóu liáng fēng cóng   yún shuǐ gèng qiū
zhuō zhí nán qià   cóng rén xiào yǎn guān néng xíng wài   níng jiě zǒu chén jiān
bèi jiǔ cháng hān   chóu shàng yán yán guī shì   zhù chù shì qīng shān