闲居拟齐梁四首

唐代 贯休
夜雨山草滋,爽籁生古木。闲吟竹仙偈,清于嚼金玉。 蟋蟀啼坏墙,苟免悲局促。道人优昙花,迢迢远山绿。 果熟无低枝,芳香入屏帷。故人久不来,萱草何离离。 苦吟斋貌减,更被杉风吹。独赖湖上翁,时为烹露葵。 红藕映嘉鲂,澄池照孤坐。池痕放文彩,雨气增慵堕。 山翁寄术药,幸得秋病可。终召十七人,云中备香火。 清气生沧洲,残云落林薮。放鹤久不归,不知更归否。 支策到江湄,江皋木叶飞。自怜为客远,还如鹊绕枝。 南枝复北枝,玉露沾毛衣。
shān cǎo   shuǎng lài shēng xián yín zhú xiān   qīng jué jīn
shuài huài qiáng   gǒu miǎn bēi dào rén yōu tán huā   tiáo tiáo yuǎn shān 绿
guǒ shú zhī   fāng xiāng píng wéi rén jiǔ lái   xuān cǎo
yín zhāi mào jiǎn   gèng bèi shān fēng chuī lài shàng wēng   shí wéi pēng kuí
hóng ǒu yìng jiā fáng   chéng chí zhào zuò chí hén fàng wén cǎi   zēng yōng duò
shān wēng shù yào   xìng de qiū bìng zhōng zhào shí rén   yún zhōng bèi xiāng huǒ
qīng shēng cāng zhōu   cán yún luò lín sǒu fàng jiǔ guī   zhī gēng guī fǒu
zhī dào jiāng méi   jiāng gāo fēi lián wèi yuǎn   hái què rào zhī
nán zhī běi zhī   zhān máo