閒居寄枯崖

宋代 胡仲弓
地偏人罕到,独榻拟禅床, 欹枕圆残梦,推窗待晚凉。 行云无定迹,新月不多光。 安得君同社,清谈滋味长。
piān rén hǎn dào   chán chuáng  
zhěn yuán cán mèng   tuī chuāng dài wǎn liáng  
xíng yún dìng   xīn yuè duō guāng  
ān de jūn tóng shè   qīng tán wèi zhǎng