闲居对食书媿

宋代 陆游
老病家居幸岁穰,味兼南北饫枯肠。 满脾蜜熟餭餭美,下栈羊肥餺飥香。 鱍剌河鲂初出水,迷离穴兔正迎霜。 山僧一钵无余念,应笑先生为口忙。
lǎo bìng jiā xìng suì ráng   wèi jiān nán běi cháng  
mǎn shú huáng huáng měi   xià zhàn yáng féi tuō xiāng  
fáng chū chū shuǐ   xué zhèng yíng shuāng  
shān sēng niàn   yīng xiào xiān sheng wèi kǒu máng