闲居常自足

宋代 郑刚中
闲居常自足,谓欠亦谁增。 辟谷知难学,餐霞岂易能。 菜非饕地主,米不慁邻僧。 白日惟扃户,黄昏便点灯。
xián cháng   wèi qiàn shuí zēng
zhī nán xué   cān xiá néng
cài fēi tāo zhǔ   hùn lín sēng
bái wéi jiōng   huáng hūn biàn 便 diǎn dēng