闲居

宋代 黄公度
一水远能白,群山阴更青。 静怜风细细,闲任雨冥冥。 春色供多病,时情畏独醒。 平生忧国意,客至问朝廷。
shuǐ yuǎn néng bái   qún shān yīn gèng qīng  
jìng lián fēng   xián rèn míng míng  
chūn gōng duō bìng   shí qíng wèi xǐng  
píng shēng yōu guó   zhì wèn cháo tíng