閒居

唐代 李贞
庭寒万籁寂,露白夜沈沈。遥对花梢月,时横膝上琴。 偶于今日事,识得古人心。笑指云边路,罗浮深又深。
tíng hán wàn lài   lòu bái shěn shěn yáo duì huā shāo yuè   shí héng shàng qín
ǒu jīn shì   shí de rén xīn xiào zhǐ yún biān   luó shēn yòu shēn