闲居

唐代 齐己
渐觉春光媚,尘销作土膏。微寒放杨柳,纤草入风骚。 睡少全无病,身轻乍去袍。前溪泛红片,何处落金桃。
jiàn jué chūn guāng mèi   chén xiāo zuò gāo wēi hán fàng yáng liǔ   xiān cǎo fēng sāo
shuì shǎo quán bìng   shēn qīng zhà páo qián fàn hóng piàn   chǔ luò jīn táo