闲居

唐代 储光羲
薄游何所愧,所愧在闲居。亲故不来往,中园时读书。 步栏滴馀雪,春塘抽新蒲。梧桐渐覆井,时鸟自相呼。 悠然念故乡,乃在天一隅。安得如浮云,来往方须臾。
báo yóu suǒ kuì   suǒ kuì zài xián qīn lái wǎng   zhōng yuán shí shū
lán xuě   chūn táng chōu xīn tóng jiàn jǐng   shí niǎo xiāng
yōu rán niàn xiāng   nǎi zài tiān ān yún   lái wǎng fāng