仙鸡诗

金朝 元德明
老雄健斗夸擅场,韩郎抱归神色扬。岂知黠儿出徼倖,毒手一发不得妨。 毳毛散洒尚可养,利嘴一哆何由张。青囊道人何许来,自言救药吾有方。 垂髯噀水濯残血,半喙随手生新黄。筠笼半开闻腷膊,草冠已往徒惊忙。 神仙世有宁虚荒,惜哉诡激不可量。世人鸷勇天且劓,况于物也资强梁。 敷荣枯蘖变金石,未若与世针膏肓。何须变化示狡狯,知君办作淮南王。 蓬莱东望云茫茫,爱而不见心为狂。刀圭不愿换凡骨,且欲共醉无何乡。
lǎo xióng jiàn dòu kuā shàn chǎng   hán láng bào guī shén yáng zhī xiá ér chū jiǎo xìng   shǒu fáng    
cuì máo sàn shàng yǎng   zuǐ duō yóu zhāng qīng náng dào rén lái   yán jiù yào yǒu fāng    
chuí rán xùn shuǐ zhuó cán xuè   bàn huì suí shǒu shēng xīn huáng yún lóng bàn kāi wén cǎo   guān wǎng jīng máng    
shén xiān shì yǒu níng huāng   zāi guǐ liàng shì rén zhì yǒng tiān qiě kuàng   qiáng liáng    
róng niè biàn jīn shí   wèi ruò shì zhēn gāo huāng biàn huà shì jiǎo kuài zhī   jūn bàn zuò huái nán wáng    
péng lái dōng wàng yún máng máng   ài ér jiàn xīn wèi kuáng dāo guī yuàn huàn fán qiě   gòng zuì xiāng