仙会楼

宋代 黄裳
金碧峥嵘演山脚,合有云骈下寥廓。自嗟本是烟霞翁,一念人间已知错。 闻说楼成归思浓,想见群真多绰约。水虎火龙方得传,看破浮生岂能缚。 夜深时独倚栏干,谁见金花当面落。此道既与群真同,虽隔霄壤常相通。 演客千载无遗踪,伫闻杖履来相从。
jīn zhēng róng yǎn shān jiǎo   yǒu yún pián xià liáo kuò jiē běn shì yān xiá wēng   niàn rén jiān zhī cuò
wén shuō lóu chéng guī nóng   xiǎng jiàn qún zhēn duō chuò yuē shuǐ huǒ lóng fāng chuán   kàn shēng néng
shēn shí lán gān   shuí jiàn jīn huā dāng miàn luò dào qún zhēn tóng   suī xiāo rǎng cháng xiāng tōng
yǎn qiān zǎi zōng   zhù wén zhàng lái xiāng cóng