藓花

唐代 文丙
寂寞人偏重,无心愧牡丹。秋风凋不得,流水泛应难。 怪石纵教遍,幽庭一任盘。若逢公子顾,重叠是朱栏。
rén piān zhòng   xīn kuì dan qiū fēng diāo   liú shuǐ fàn yìng nán
guài shí zòng jiào biàn   yōu tíng rèn pán ruò féng gōng   chóng dié shì zhū lán