仙鹤篇

唐代 武三思
白鹤乘空何处飞,青田紫盖本相依。缑山七月虽长去, 辽水千年会忆归。缑山杳杳翔寥廓,辽水累累叹城郭。 经随羽客步丹丘,曾逐仙人游碧落。迢迢碧落断氛埃, 霞堂云阁几重开。欲寻东海黄金灶,仍向西山白玉台。 九皋独唳方清切,五里惊群俄断绝。月下分行似度云, 风前飏影疑回雪。风前月下路漫漫,水宿云翔去几般。 宛转能倾吴国市,裴回巧拂汉皇坛。琴中作曲从来易, 鼓里传声有甚难。夜夜恒飞银汉曲,朝朝常饮玉池澜。 别有闻箫出紫烟,还如化履上青天。霜毛忽控三神下, 玉羽俄看二客旋。燕雀终迷横海志,蜉蝣岂识在阴年。 莫言一举轻千里,为与三山送九仙。
bái chéng kōng chǔ fēi   qīng tián gài běn xiàng gōu shān yuè suī zhǎng  
liáo shuǐ qiān nián huì guī gōu shān yǎo yǎo xiáng liáo kuò   liáo shuǐ lěi lěi tàn chéng guō
jīng suí dān qiū   céng zhú xiān rén yóu luò tiáo tiáo luò duàn fēn āi  
xiá táng yún chóng kāi xún dōng hǎi huáng jīn zào   réng xiàng 西 shān bái tái
jiǔ gāo fāng qīng qiē   jīng qún é duàn jué yuè xià fēn háng shì yún  
fēng qián yáng yǐng huí xuě fēng qián yuè xià màn màn   shuǐ 宿 yún xiáng bān
wǎn zhuǎn néng qīng guó shì   péi huí qiǎo hàn huáng tán qín zhōng zuò cóng lái  
chuán shēng yǒu shèn nán héng fēi yín hàn   zhāo zhāo cháng yǐn chí lán
bié yǒu wén xiāo chū yān   hái huà shàng qīng tiān shuāng máo kòng sān shén xià  
é kàn èr xuán yàn què zhōng héng hǎi zhì   yóu shí zài yīn nián
yán qīng qiān   wèi sān shān sòng jiǔ xiān