向竹吟

唐代 黄山隐
积尘为太山,掬水成东海。富贵有时乖,希夷无日改。 绛节出崆峒,霓衣发光彩。古者有七贤,六个今何在。
chén wèi tài shān   shuǐ chéng dōng hǎi guì yǒu shí guāi   gǎi
jiàng jié chū kōng tóng   guāng cǎi zhě yǒu xián   liù jīn zài