襄州景空寺题融上人兰若

唐代 张说
高名出汉阴,禅阁跨香岑。众山既围绕,长川复回临。 云峰晓灵变,风木夜虚吟。碧湫龙池满,苍松虎径深。 旧知青岩意,偏入杳冥心。何由侣飞锡,从此脱朝簪。
gāo míng chū hàn yīn   chán kuà xiāng cén zhòng shān wéi rào   cháng chuān huí lín
yún fēng xiǎo líng biàn   fēng yín jiǎo lóng chí mǎn   cāng sōng jìng shēn
jiù zhī qīng yán   piān yǎo míng xīn yóu fēi   cóng tuō cháo zān