湘中怨

唐代 沈亚之
隆佳秀兮昭盛时,播薰绿兮淑华归。顾室荑与处萼兮, 潜重房以饰姿。见稚态之韶羞兮,蒙长霭以为帏。 醉融光兮渺渺瀰瀰,迷千里兮涵烟眉,晨陶陶兮暮熙熙。 舞婑那之秾条兮,骋盈盈以披迟。酡游颜兮倡蔓卉縠, 流茜霓兮石发髓旎。(《风光词》)。 溯青山兮江之隅,拖湘波兮袅绿裾。荷拳拳兮未舒, 匪同归兮将焉如。(《汜人歌》)。
lóng jiā xiù zhāo shèng shí   xūn 绿 shū huá guī shì chù è  
qián zhòng fáng shì 姿 jiàn zhì tài zhī sháo xiū   méng zhǎng ǎi wéi wéi
zuì róng guāng miǎo miǎo   qiān hán yān méi   chén táo táo
ruí zhī nóng tiáo   chěng yíng yíng chí tuó yóu yán chàng màn huì  
liú qiàn shí suǐ 。(《   fēng guāng 》)。      
qīng shān jiāng zhī   tuō xiāng niǎo 绿 quán quán wèi shū  
fěi tóng guī jiāng yān 。(《   rén 》)。