湘月(赋云溪)

宋代 张炎
随风万里。已无心出岫,浮游天地。为问山中何所有,此意不堪持寄。淡薄相依,行藏自适,一片松阴外。石根苍润,飘飘元是清气。 长伴暗谷泉生,晴光潋滟,湿影摇花碎。浊浊波涛江汉里,忽见清流如此。枝上瓢空,鸥前沙净,欲洗幽人耳。白苹洲上,浩歌一棹春水。
suí fēng wàn xīn chū xiù   yóu tiān wèi wèn shān zhōng suǒ yǒu   kān chí dàn xiāng   xíng cáng shì   piàn sōng yīn wài shí gēn cāng rùn   piāo piāo yuán shì qīng
zhǎng bàn àn quán shēng   qíng guāng liàn yàn   shī 湿 yǐng yáo huā suì zhuó zhuó tāo jiāng hàn   jiàn qīng liú zhī shàng piáo kōng   ōu qián shā jìng   yōu rén ěr bái píng zhōu shàng   hào zhào chūn shuǐ