湘月

清代 厉鹗
客游未懒,记名园水钥,谁与重叩。淡写霜痕,爱到处、吹尽寻常歌酒。 断溆通烟,疏篱借暖,尚挂微黄柳。移船遥去,照人都为诗瘦。 何地更著功名,天教老子,付垂纶閒手。细数阑干问往事,春共横波争秀。 乱影风灯,催归晚笛,眷此情依旧。城头生月,作成乡思时候。
yóu wèi lǎn   míng yuán shuǐ yào   shuí zhòng kòu dàn xiě shuāng hén   ài dào chù chuī jǐn xún cháng jiǔ
duàn tōng yān   shū jiè nuǎn   shàng guà wēi huáng liǔ chuán yáo   zhào rén dōu wèi shī shòu
gèng zhù gōng míng   tiān jiào lǎo zi   chuí lún xián shǒu shǔ lán gān wèn wǎng shì   chūn gòng héng zhēng xiù
luàn yǐng fēng dēng   cuī guī wǎn   juàn qíng jiù chéng tóu shēng yuè   zuò chéng xiāng shí hou