湘月

宋代 董嗣杲
莲幽竹邃,旧池亭几处,多爱君子。醉玉吹香还认取,忙里得闲标致。心逐云帆,情随烟笛,高会知谁继。宵筵会启,蓦然身外浮世。 因见杜牧疏狂,前绿梦里,谩蹙双眉翠。香满屏山春满几,炉拥麝焦禽睡。月落梅空,霜浓窗掩,两耳风起。艳歌终散,输他鹤帐寐。
lián yōu zhú suì   jiù chí tíng chù   duō ài jūn zi zuì chuī xiāng hái rèn   máng xián biāo zhì xīn zhú yún fān   qíng suí yān   gāo huì zhī shuí xiāo yán huì   rán shēn wài shì
yīn jiàn shū kuáng   qián 绿 mèng   mán shuāng méi cuì xiāng mǎn píng shān chūn mǎn   yōng shè jiāo qín shuì yuè luò méi kōng   shuāng nóng chuāng yǎn   liǎng ěr fēng yàn zhōng sàn   shū zhàng mèi