湘月

宋代 张炎
王中仙曳舟溪上。天空水寒,古意萧飒。中仙有词雅丽,平野作晋雪图,亦清逸可观。余述此调,盖白石念奴娇鬲指声也。 行行且止。把乾坤收入,篷窗深里。星散白鸥三四点,数笔横塘秋意。岸觜冲波,篱根受叶,野径通村市。疏风迎面,湿衣原是空翠。 堪叹敲雪门荒,争棋墅冷,苦竹鸣山鬼。纵使如今犹有晋,无复清游如此。落日沙黄,远天云淡,弄影芦花外。几时归去,翦取一半烟水。
wáng zhōng xiān zhōu shàng tiān kōng shuǐ hán   xiāo zhōng xiān yǒu   píng zuò jìn xuě   qīng guān shù diào   gài bái shí niàn jiāo zhǐ shēng
xíng xíng qiě zhǐ qián kūn shōu   péng chuāng shēn xīng sàn bái ōu sān diǎn   shù héng táng qiū àn chōng   gēn shòu   jìng tōng cūn shì shū fēng yíng miàn   shī 湿 yuán shì kōng cuì
kān tàn qiāo xuě mén huāng   zhēng shù lěng   zhú míng shān guǐ zòng shǐ 使 jīn yóu yǒu jìn   qīng yóu luò shā huáng   yuǎn tiān yún dàn   nòng yǐng huā wài shí guī   jiǎn bàn yān shuǐ