向隅

唐代 韩偓
守道得途迟,中兼遇乱离。刚肠成绕指,玄发转垂丝。 客路少安处,病床无稳时。弟兄消息绝,独敛问隅眉。
shǒu dào de chí   zhōng jiān luàn gāng cháng chéng rào zhǐ   xuán zhuǎn chuí
shǎo ān chǔ   bìng chuáng wěn shí xiōng xiāo xi jué   liǎn wèn méi