湘阴庙梨花(有序)

明代 杨基
平生厌看桃与李,惟有梨花心独喜。 海雪楼前雪一株,岁岁清明醉花底。 北山冈下花最盛,千树玲珑围绿水。 前年骑马赏花处,我与河东两人耳。 青苔满地芳草合,只有黄鹂映花蕊。 当时美人三阁上,宝髻慵梳初睡起。 镜里争先试一枝,真态欲将春色比。 楼空燕去花自落,细雨黄昏泪如洗。 疏篱萧萧茅屋破,况复临春开结绮。 我时赏花仍吊古,花亦灿然为露齿。 归来婆娑簪满帽,十日罗衣香不止。 去年相忆豫章城,咫尺春江如万里。 今年邂逅洞庭曲,细萼含愁照清泚。 人至魂消楚雨中,花应肠断湘烟里。 三年胜游不再得,百岁欢娱能有几。 吉祥牡丹非旧梦,玄都桃花亦如此。 更约明年载酒来,莫笑花前人老矣。
píng shēng yàn kàn táo   wéi yǒu huā xīn
hǎi xuě lóu qián xuě zhū   suì suì qīng míng zuì huā
běi shān gāng xià huā zuì shèng   qiān shù líng lóng wéi 绿 shuǐ
qián nián shǎng huā chù   dōng liǎng rén ěr
qīng tái mǎn fāng cǎo   zhǐ yǒu huáng yìng huā ruǐ
dāng shí měi rén sān shàng   bǎo yōng shū chū shuì
jìng zhēng xiān shì zhī   zhēn tài jiāng chūn
lóu kōng yàn huā luò   huáng hūn lèi
shū xiāo xiāo máo   kuàng lín chūn kāi jié
shí shǎng huā réng diào   huā càn rán wèi chǐ 齿
guī lái suō zān mǎn mào   shí luó xiāng zhǐ
nián xiāng zhāng chéng   zhǐ chǐ chūn jiāng wàn
jīn nián xiè hòu dòng tíng   è hán chóu zhào qīng
rén zhì hún xiāo chǔ zhōng   huā yīng cháng duàn xiāng yān
sān nián shèng yóu zài   bǎi suì huān néng yǒu
xiáng dan fēi jiù mèng   xuán dōu táo huā
gèng yuē míng nián zǎi jiǔ lái   xiào huā qián rén lǎo