襄阳为卢窦纪事

唐代 元稹
帝下真符召玉真,偶逢游女暂相亲。 素书三卷留为赠,从向人间说向人。 风弄花枝月照阶,醉和春睡倚香怀。 依稀似觉双环动,潜被萧郎卸玉钗。 莺声撩乱曙灯残,暗觅金钗动晓寒。 犹带春酲懒相送,樱桃花下隔帘看。 琉璃波面月笼烟,暂逐萧郎走上天。 今日归时最肠断,回江还是夜来船。 花枝临水复临堤,闲照江流亦照泥。 千万春风好抬举,夜来曾有凤凰栖。
xià zhēn zhào zhēn   ǒu féng yóu zàn xiāng qīn
shū sān juǎn liú wèi zèng   cóng xiàng rén jiān shuō xiàng rén
fēng nòng huā zhī yuè zhào jiē   zuì chūn shuì xiāng huái 怀
shì jué shuāng huán dòng   qián bèi xiāo láng xiè chāi
yīng shēng liáo luàn shǔ dēng cán   àn jīn chāi dòng xiǎo hán
yóu dài chūn chéng lǎn xiāng sòng   yīng táo huā xià lián kàn
liú li miàn yuè lóng yān   zàn zhú xiāo láng zǒu shàng tiān
jīn guī shí zuì cháng duàn   huí jiāng hái shì lái chuán
huā zhī lín shuǐ lín   xián zhào jiāng liú zhào
qiān wàn chūn fēng hǎo tái ju   lái céng yǒu fèng huáng